Vạt áo kia đã bị đốt thành tro bụi, không ai có thể đọc những cái tên viết trên đó nữa. Minh Đức Đế thở dài: “Ra đi.”
Cẩn Tiên quần áo rách rưới đi từ ngoài cửa vào. Hóa ra ngoại trừ các vị hoàng tử, hắn cũng được Minh Đức Đế gọi đến.
“Cẩn Ngôn, nếu mặc ngươi đi vào giang hồ, chắc chắn sẽ bị người ta lợi dụng đuổi giết. Nếu giao ngươi cho Trầm Hi Đoạt, chắc ngươi cũng sẽ
trách trẫm. Trẫm giao ngươi cho Cẩn Tiên. Cẩn Ngôn, Cẩn Tiên, các ngươi có dị nghị gì không?” Minh Đức Đế hỏi.
Cẩn Tiên cúi đầu: “Thần không dám.”
Thái giám nội cung thường tự xưng là nô tài, Cẩn Tiên thân là Ngũ Đại Tổng Quản, lại thay mặt quản lý Hồng Lư tự, đương nhiên có tư cách xưng thần.
Cẩn Ngôn lau mồ hôi trên trán, dập đầu xuống đất, tiếng lạy vang khắp cung điện: “Thảo dân không dám.”
Tiêu Vũ hừ lạnh một tiếng: “Chẳng khác nào nô tài.”
“Lui ra đi.” Minh Đức Đế giơ ống tay áo: “Trẫm mỆt rồi. Lan NguyỆt Hầu, ngươi tìm cách khiến tất cả mọi người trong Thiên Khải thành đều biết chuyỆn danh sách đã bị tiêu hủy ngay trong ngày hôm nay.”
“Thần đỆ hiểu.” Lan NguyỆt Hầu đáp.
Mọi người liên tục lui ra, Cẩn Tiên dẫn Cẩn Ngôn bước nhanh ra ngoài cửa cung, không nói với bất cứ ai một lời, cũng không hề dừng lại.
“Tổng quản chưởng hương cũng coi như một người thần kỳ trong triều đình, nghe nói năm xưa hắn du đãng giang hồ, dùng Phong Tuyết kiếm thành danh. Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719924/chuong-418.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.