Hắn là quản gia ngoan ngoãn nghe lời trong thái sư phủ, luôn bầu bạn sau lưng Đổng Chúc, không thích nói chuyỆn, luôn cúi đầu, như sợ vết sẹo trên mặt bị người khác thấy.
Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, vết sẹo kéo ngang qua gò má bên trái lộ ra, ngươi sẽ phát hiện ánh mắt hắn vẫn hung ác như vậy. Hóa ra hắn chưa từng ngoan ngoãn nghe lời, hóa ra hắn vẫn là Tu La trong địa ngục.
“Lui!” Ly Thiên xuất quyền đánh xuống, cả người cả đao của Lan NguyỆt Hầu đều bị đánh bật vào ngựa. Nhưng đồng thời, Lan NguyỆt Hầu cũng thi triển một đao tuyỆt thế. Ly Thiên lui lại phía sau, rơi xuống trên mái hiên.
Lan NguyỆt Hầu ngồi trong xe ngựa cười khổ nhìn Cẩn Ngôn một cái: “Thái sư cũng nằm trong danh sách đó?”
Cẩn Ngôn sắc mặt tái nhợt, khó nhọc gật đầu một cái. Lan NguyỆt Hầu tức giận mắng: “Chết tiệt.”
Vừa dứt lời, một tên Hổ Bí lang bị đánh bay vào trong xe ngựa, áo giáp trên người hắn đã bị chấn vỡ, tuy bị thương chứ chưa chết nhưng đã không thể chiến đấu tiếp. Lan NguyỆt Hầu lại mắng một tiếng, nhấc đao đi ra ngoài. Hắn ngẩng đầu nhìn Ly Thiên đứng trên mái hiên: “Thái sư Đổng Chúc được coi là rường cột của nước nhà, như vậy mà xứng là rường cột à?”
“Chính vì vậy thái sư mới là rường cột của nước nhà. Một hoàng đế bỆnh nặng sắp chết, một đám hoàng tử tranh quyền đoạt lợi, vì sao lại không để
một người danh chính ngôn thuận, có trọng binh ủng hộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719920/chuong-414.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.