Nếu bàn về thiên hạ, đương nhiên Tiêu Sắt là người lĩnh ngộ nhiều nhất.
Từ nhỏ hắn đã được dạy trước khi giải quyết mọi việc phải nhìn thiên hạ
rồi mới xem bản thân, cho nên hắn nhanh chóng ngộ ra kiếm ý trên tấn biển kia.
Nhưng Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng không giống. Bọn họ hành tẩu trên giang hồ, tuy tính cách hào hiệp, làm việc không nghĩ tới lợi ích riêng của bản thân, nhưng tầm mắt bọn họ vẫn không rộng rãi bằng Tiêu Sắt. Tuy vậy sau khi chứng kiến một kiếm này, thấy được thiên hạ, cảnh giới sau này sẽ khác.
Thiên Hạ ĐỆ Nhất các, quả không hổ là Thiên Hạ ĐỆ Nhất các, chỉ một tấm biển đã tăng cường rõ rỆt như vậy.
Hai người cùng đi lên tầng thứ hai, nhưng trên tầng hai không thấy bóng dáng của Tiêu Sắt.
“Leo lên tầng ba nhanh tới vậy à?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc nói. Không ai trả lời hắn.
Lôi Vô Kiệt sửng sốt, quay đầu sang hỏi: “Phàm Tùng huynh đỆ... ngươi ở đâu?”
Bên cạnh hắn không có một bóng người, Lý Phàm Tùng vừa rồi còn đứng đó đã biến mất từ lúc nào không hay.
Hắn quay đầu lại nhìn về phía trước, chỉ thấy không biết từ bao giờ nơi đó đã xuất hiện một bức tranh. Trong tranh là một đạo nhân mặc đạo bào màu tím như cười như không, đang nhìn hắn có phần quỷ dị. Bên cạnh bức tranh là hai câu đối.
Nhất sinh nhị nhị sinh tam tam sinh vạn vật.
Địa pháp thiên thiên pháp đạo đạo pháp tự nhiên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719902/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.