“Đến rồi!” Lô Ngọc Địch tháo mũ trùm đầu xuống, hạ giọng nói.
“Hạ Quan?” Vô Song nhìn hai chữ trên cửa thành lẩm bẩm: “Có phải Tuyết NguyỆt thành đâu.”
“Thấy gian lầu cao đó không? Chính là Đăng Thiên các trong truyền thuyết đấy.” Lô Ngọc Địch chỉ vào gian các cao cao phía xa nói: “Qua Đăng Thiên các mới có thể thấy Tuyết NguyỆt. Bên ngoài Đăng Thiên các vẫn là phàm thành.
Tuyết NguyỆt thành cũng tự cho mình là phàm thành, không như
Vô Song thành chúng ta. Bên ngoài Đăng Thiên các cũng tầm thường như những tòa thành khác thôi.”
“Vậy thì đi thôi.” Vô Song đang định vung roi ngựa nhưng lại hạ xuống. Có một người một thương đi từ trong cửa thành ra.
Người nọ mặc y phục màu đen, tay cầm một thanh trường thương màu vàng tối.
Vô Song nhận ra hắn. Năm đó khi hắn tới Vu Điền quốc, chính người này xuất thương từ tây tới, dùng khí thế một thương mà ép hắn liên tục tháo
chạy. Đó là cao thủ tuyỆt thế đầu tiên mà Vô Song gặp được trong cuộc đời này. Thương Tiên - Tư Không Trường Phong.
Tư Không Trường Phong cắm trường thương xuống đất, quát lớn một tiếng: “Các ngươi mà đòi vào thành? Mà xứng vào thành? Cút!”
Tiếng gầm mang theo nội kình tuyỆt thế, những đỆ tử công lực kém cỏi không nhịn được che kín lỗ tai.
Vô Song cười một tiếng, xoay người xuống ngựa, đặt Vô Song Kiếm Hạp sau lưng xuống đất cái rầm: “Tư Không thành chủ.”
“Vô Song thành chủ?” Tư Không Trường Phong nhìn hắn: “Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719895/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.