Tề Thiên Trần dùng tay vuốt nhẹ chòm râu của mình.
Diệp Khiếu Ưng giơ tay đặt lên chuôi đao, chuẩn bị rút ra bất cứ lúc nào.
“Ngươi rất giống với phụ thân ngươi, nhưng phụ thân ngươi sẽ không làm ra chuyỆn như vậy.” Tề Thiên Trần chậm rãi nói.
Tiêu Lăng Trần ngạo nghễ nói: “Bởi vì khi phụ thân ta gặp chuyỆn đó, người đã không còn trẻ. Mà ta, còn rất trẻ! Ta có thể phạm sai lầm!” Tiêu Lăng Trần đột nhiên vung roi ngựa, phóng thẳng tới, chẳng hề lo lắng Tề
Thiên Trần sẽ đột ngột xuất thủ.
Tề Thiên Trần khẽ thở dài, xoay người bỏ đi. Thời khắc này dáng vẻ Tiêu Lăng Trần khi phóng ngựa tại Thiên Khải chẳng khác nào Lang Gia Vương tái hiện nơi trần thế. Những nơi hắn đi qua đều bộc lộ khí thế sắc bén khó tả, mọi người chỉ có thể lui bước nhường đường
Diệp Khiếu Ưng phóng ngựa đuổi theo, nhìn bóng lưng Tề Thiên Trần ở phía xa, lẩm bẩm: “Ta cũng không nhìn thấu nổi tòa Thiên Khải thành này.” Cẩn Uy và Cẩn Ngôn công công cũng đã xuất hiện bên cạnh Thái Miếu.
Cẩn Uy công công thở phào nhẹ nhõm: “Ta cứ tưởng quốc sư sẽ xuất thủ.” “Quốc sư và Lang Gia Vương từng là bạn cũ, lần này rốt cuộc hắn đứng về phía ai, e rằng còn chưa biết được.” Cẩn Ngôn công công xoay người.
Trước Bình Thanh điện, Minh Đức Đế nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Lão lục.” Tiêu Sắt xoay người: “Phụ hoàng.”
“Ngươi và lập tức lớn lên bên nhau từ nhỏ, đến lúc đó xin dùng đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719881/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.