Khách khứa nghe tiếng vó ngựa cũng lục tục kéo ra.
Hiện giờ Thiên Khải thành đang có lỆnh đóng cửa, võ quan nhị phẩm trở lên đều bị cấm túc trong phủ của mình, không được ra ngoài, ngay cả Diệp
Khiếu Ưng đứng đầu quân ngũ Bắc Ly cũng không thể ra khỏi phủ tướng quân của hắn. Vậy ai dám phóng ngựa trong Thiên Khải giữa đêm khuya như vậy?
“Là tiếng chiến mã.” Lan NguyỆt Hầu hạ giọng nói.
Khách khứa đều đã đi ra, nhưng chỉ đứng ở cửa Thiên Kim Thai, không dám rời khỏi.
Tiêu Vũ nhìn Long Tà một cái, Long Tà lắc đầu, hạ giọng nói: “Không phải thân binh của chúng ta. Bọn họ sẽ không ngu tới mức phi ngựa trong thời điểm này.”
Cuối con đường, một chiếc xe ngựa lớn từ từ hiện ra.
Sáu con ngựa Dạ Bắc màu đen kéo chiếc xe lớn màu vàng chậm rãi đi tới Thiên Kim Thai.
Cho dù Thanh Châu Mộc gia được tôn là nhà giàu nhất Thanh Châu, có tài sản giàu như một nước, nhưng xe ngựa của họ cũng chỉ dùng năm con ngựa, không thể nhiều hơn tới một con. Bởi vì chỉ một người trong thiên hạ
có thể dùng xe sáu ngựa.
Cạnh xe ngựa còn có các võ sĩ nhanh chóng đi theo. Trên vai bọn họ xăm hình đầu hổ tinh xảo, đại diện cho thân phận của bọn họ -- Hổ Bí Lang.
Trong lúc phi ngựa, mảnh giáp ma sát với nhau, phát ra âm thanh lạnh lẽo trang nghiêm.
Phu xe nhẹ nhàng vung roi ngựa, có vẻ chẳng nóng vội. Dù sao tiệc rượu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719830/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.