“Thiên Cơ!” Đường Liên xoay người uống chén rượu thứ ba, lại xuất kích. Lúc này thân pháp của hắn cực nhanh, không kém hơn bao nhiêu so với Tiêu Sắt khi vận Thừa Phong Đạp Vân bộ.
“Thiên Quyền!” Đường Liên lại lui vào trong quán, uống chén rượu thứ tư. Lúc này đôi mắt hắn đã đỏ bừng, hơi nước bốc lên nghi ngút, có phần giống Lôi Vô Kiệt khi vận Hỏa Chước thuật.
Đường Liên xuất kích bốn lần.
Hai mươi mốt sát thủ đã có bảy người ngã xuống, còn mười bốn người. Trong mười bốn người, bảy người đã thành vô dụng, ít nhất cánh tay cầm binh khí kia mấy tháng nữa khéo còn chưa nhấc được lên.
“Vẫn còn bảy người.” Đường Liên vẫn ngồi bên bàn trà, trên mặt bàn còn bảy chén rượu chưa uống.
Ngọc Hành, Khai Dương, Dao Quang.
Mà ngoài quán trà còn bảy người.
Đường Liên cau mày nhìn người đứng cuối cùng. Người kia cõng một thanh đao lớn, sống đao màu vàng kim. Đường Liên đánh ra bốn lần liên tiếp, hắn lại chẳng hề nhúc nhích tới một phân, cứ lẳng lặng đứng đó. Đường Liên có lòng tin uống một chén rượu nữa là giải quyết được những người còn lại, trừ kẻ chưa động thủ kia.
Hắn mạnh tới mức nào? Có đáng để mình uống một chén nữa không?
Thế nhưng chén Khai Dương đó...
Đường Liên cầm Ngọc Hành lên, ngửa đầu uống cạn: “Kết thúc thôi.”
Sáu sát thủ đồng thời ra tay, đây là lần đầu tiên bọn chúng chủ động xuất kích.
Thời khắc này Đường Liên không chỉ là đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, trong mắt bọn họ, võ lực của hắn thậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369483/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.