“Khách quan, trà của ngài đây.”
Trong quán trà nhỏ ven đường, tiểu nhị cung kính bưng một bình trà lên, rót một chén cho vị khách trước mặt. Hắn sống gần đây từ nhỏ, do gia đình nghèo khổ nên tới đây giúp việc đã sáu bảy năm, gặp nhiều khách khứa qua lại, cũng luyện được chút khả năng quan sát. Mà người trước mắt hắn, nhìn là biết hết sức bất phàm.
Người này mặc quần áo màu đen, mày kiếm mắt sáng, tuy mặt mày trẻ trung nhưng đã mang chút uy nghiêm mơ hồ. Nam tử nâng chén trà, hơi trà mịt mờ, hắn thổi khẽ vài cái rồi nhìn nước mưa như tấm rèm châu ngoài quán, hạ giọng hỏi: “Đã mưa nhiều ngày rồi à?”
“Đúng vậy, chỗ chúng ta thường có mưa, nhất là đến mùa này. Có lúc cơn mưa kéo dài hơn nửa tháng.” Tiểu nhị đáp.
Nam tử gật đầu một cái, không nói gì thêm. Tiểu nhị hơi thất vọng, hắn không dám tạo quan hệ với con người khí vũ bất phàm này mà chỉ muốn nói chuyện với hắn một lúc. Cứ như được nói chuyện với người này, hắn sẽ trở thành khác với những người còn lại trong thôn.
“Quê của khách quan xa chỗ này lắm ư?” Tiểu nhị cố gắng tìm đề tài.
“Ừ.” Nam tử đặt chén trà xuống, nhìn màn mưa như đang suy tư: “Ta có hai cái nhà, đều cách đây rất xa.”
“Vậy khách quan tới đây làm gì?” Tiểu nhị thuận theo hỏi tiếp.
Nam tử mỉm cười rồi lạnh nhạt nói: “Giết người.”
Tiểu nhị đột nhiên rùng mình một cái, hắn cố trấn tĩnh tâm thần, quan sát cẩn thận gương mặt của nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369476/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.