Mạc Y giơ ngón tay ấn nhẹ lên mi tâm của Diệp Nhược Y: “Ta cũng ban cho ngươi một luồng chân khí, luồng chân khí này sẽ bảo vệ tim của ngươi, chỉ cần không bị nội thương quá nặng, từ nay về sau ngươi không khác gì người thường. Luồng chân khí này rất quý giá, ngươi phải quý trọng nó.”
Diệp Nhược Y nhỏ giọng nói: “Sao ngươi lại giúp ta.”
“Vì bộ áo lục đó.” Mạc Y cười vang, thu ngón tay lại, tung người nhảy về phái sau, hạ xuống gian lầu các.
“Mạc Y tiên sinh.” Bách Lý Đông Quân khom người hành lễ.
“Tiểu Bách Lý, không ngờ lâu rồi mới gặp mà lại khiến ngươi gặp nhiều phiền toái đến vậy.” Mạc Y ngồi xếp bằng chính giữa gian lầu các. “Rất xin lỗi.”
“Còn phải cảm tạ Mạc Y tiên sinh cứu hai vị tiểu hữu này.” Bách Lý Đông Quân cúi đầu nói.
“Không cần cám ơn, là ta phải cám ơn chén rượu của ngươi.” Mạc Y duỗi người: “Ta hơi mệt rồi. Nói thật, đã mấy chục năm rồi ta không ngủ, vừa rồi say một lần khiến ta thư thái hơn nhiều. Ta muốn ngủ một giấc nữa.”
“Ý của tiên sinh là?” Bách Lý Đông Quân kinh ngạc.
“Nghe nói thế nhân đồn đại ngọn tiên sơn này của ta có vạn phật triều bái, thiên nữ rắc hoa, ban ngày vang tiếng đàn trống, ban đêm ánh sao như mưa rơi, là tuyệt cảnh trên đời. Đâu ai biết nó là nơi cô độc như vậy?”
“Mọi người nói tiên nhân có thể cưỡi gió bay đi, sống thọ bằng nhật nguyệt. Đâu ai biết sống thọ bằng nhật nguyệt là cô độc nhường nào.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369460/chuong-279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.