Tiêu Sắt quay đầu lại nhìn Mộc Xuân Phong: “Còn đờ ra đó làm gì, tới đảo Ngân Xà thôi.”
Mộc Xuân Phong nghe vậy mỉm cười đắc ý, nghĩ thầm trong đầu mình đọc nhiều sách như vậy vẫn có chỗ tốt, chậm rãi nói: “Ngân Y xà chỉ xuất hiện lúc bình minh, phải chờ sáng mai.”
“Ừ.” Tiêu Sắt lạnh nhạt đáp một tiếng rồi xoay người rời khỏi.
Lôi Vô Kiệt nghe vậy lại tò mò, bước chân chậm lại đi tới bên cạnh Mộc Xuân Phong: “Sao Ngân Y xà lại chỉ xuất hiện lúc bình minh?”
“Bởi vì da của Ngân Y xà rất mỏng, thường chúng chỉ sống được trong chỗ tối, sẽ không xuất hiện. Thân thể của chúng tối đa là tiếp nhận được ánh sáng bình minh, cho nên hàng ngày chỉ khi sáng sớm mới thấy được bóng dáng bọn chúng.” Mộc Xuân Phong nói.
Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái: “Vậy hôm nay nghỉ ngơi được rồi?”
Mộc Xuân Phong cười nói: “Có lẽ vậy.”
“Đại sư huynh.” Lôi Vô Kiệt cao giọng nói.
Đường Liên phất tay: “Nấu canh rắn!”
Tư Không Thiên Lạc lại lộ vẻ buồn nôn.
Rất nhanh, người của Mộc Xuân Phong thu dọn sạch sẽ tất cả những Kim Tuyến xà trên mặt đất. Những người được chiêu mộ để bắt rắn vốn đã chuẩn bị tâm lý cửu tử nhất sinh, không ngờ lại hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng như vậy, ai nấy vui vẻ ra mặt. Hai xà thủ kiểm kê xong bèn tới chỗ Điền Mạc Chi nói gì đó. Điền Mạc Chi gật đầu, đi tới bên cạnh Mộc Xuân Phong: “Hai trăm ba mươi sáu con.”
“Lấy mật rắn, tách độc rắn. Nhanh lên chút,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369439/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.