“Mưa rồi.”
Tạ Tuyên ngồi trên bậc thang đột nhiên vươn tay. Một làn nước mưa chảy qua mái hiên rơi xuống tay hắn. Hắn ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói.
Bên cạnh hắn là Lý Phàm Tùng và Phi Hiên. Phi Hiên dắt ngựa, hơi nghiêng người về phía trước tránh chỗ nước mưa. Lý Phàm Tùng nhìn bóng người phía xa, hỏi nhỏ: “Sao hắn không vào?”
Tạ Tuyên cười khẽ: “Hắn là tình địch của sư phụ ngươi đấy, ngươi muốn hắn đi vào à?”
Lý Phàm Tùng thở dài một tiếng nói: “Ngày dài đêm ngắn do mắt mở, hoa nở hoa tàn chỉ tự thương. Dù sao sư phụ cũng mất sớm, những đồ đệ chúng ta cho dù thiên vị sư phụ đến đâu di nữa cũng không nỡ để sư nương một thân một mình cả đời.”
“Sai rồi.” Tạ Tuyên chậm rãi nói.
Lý Phàm Tùng vội vàng lui lại một bước, chắp tay nói: “Chẳng lẽ lời của Phàm Tùng có gì không đúng, mong tiên sinh chỉ giáo.
“Đọc thơ sai rồi, là ngày ngắn đêm dài, không phải ngày dài đêm ngắn.” Tạ Tuyên vê tay, vê lấy một chuỗi nước mưa, chơi đùa rất hứng thú.
Lý Phàm Tùng lập tức đỏ mặt, lui sang một bên không nói gì nữa.
Còn ở phía xa, Lôi Oanh vẫn đứng ngoài cửa miếu ngẩng đầu nhìn bầu trời, không nói một lời.
Trong gian miếu nhỏ, Lý Hàn Y và Vô Tâm ngồi đối diện nhau. Sắc mặt Lý Hàn Y tái nhợt nhưng ánh mắt trong trẻo, đã khôi phục thần chí. Vô Tâm trông có vẻ bận tối mắt nhưng vẫn thong dong, lẳng lặng nhìn cô.
“Ngươi chẳng giống phụ thân ngươi chút nào.” Lý Hàn Y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369421/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.