Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Sát thủ bị thương đột nhiên đứng dậy, hắn cắn đoản kiếm vào miệng, lấy từ trong lòng ra một chai thuốc, rắc thuốc vào vết thương trước ngực. Máu tươi ngừng chảy, chỉ thấy thần sắc hắn dữ tợn, mồ hôi chảy đầy đầu, có vẻ cực kỳ đau đớn.
“Bột Miên Âm.” Ánh mắt Tạ Tuyên lóe lên vẻ kinh ngạc: “Dùng thứ thuốc này lên người mình, chẳng trách sát thủ Ám Hà được coi là sát thủ đáng sợ nhất thiên hạ!”
“Bột Miên Âm?” Lý Phàm Tùng suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta nghe nói loại thuốc này có thể làm tê dại cảm giác đau. Nhưng thuốc này rất dễ gây nghiện, dùng một lần là không thể bỏ được.”
“Nghe nói Nho Kiếm Tiên đọc cả vạn quyển sách, hiểu hết chuyện trong thiên hạ. Quả nhiên kiếm thức uyên bác.” Sát thủ kia cất chai thuốc đi, thu đoản kiếm vào tay áo. “Vậy chắc ngươi cũng nghe nói trận pháp Địa Chi Thập Nhị thần ra sao nhỉ.”
“Thiên la địa võng, không thể trốn được, diệt sạch sinh cơ, nghe nói là trận pháp vây giết của Ám Hà.” Tạ Tuyên chậm rãi nói: “Nghe nói sau khi vào trận bất luận đột phá theo hướng nào cũng bị mười hai người liên thủ ngăn chặn, mỗi người nắm giữ thời cơ cực kỳ chính xác, tuyệt đối không để đối phương phá vây. Các ngươi định nhốt ta.”
“Ám Hà giết người trước nay đều công khai giá cả, cho bao nhiêu vàng thì làm đến bấy nhiêu. Ngươi là Nho Kiếm Tiên, giá trị của cái đầu ngươi rất lớn. Chúng ta không định làm ăn lỗ vốn, cho nên chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369414/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.