“Thương pháp thật tuyệt!” Lôi Vô Kiệt thở dài.
“Hình như ta từng thấy thương pháp này.” Đường Liên sửng sốt.
“Ta cùng từng thấy thương pháp này, còn nhận ra chiêu thương này. Thương này tên Bách Điểu Triều Phượng, rất lợi hại.” Lôi Vô Kiệt nói tiếp.
Tiêu Sắt quay đầu lại thở dài nói: “Đúng là đáp giá thấp ngươi. Dưới tay Nho Kiếm Tiên mà ngươi cũng trốn ra được?”
Trong lúc trò chuyện, không ngờ thanh trường thương đánh trúng chiếc thuyền nhỏ kia, phá tan nó thành từng mảnh!
“Thành công rồi!” Mộc Xuân Phong cười vui vẻ.
Thân hình Cẩn Uy công công trên không trung hơi chậm lại, khi lại hạ xuống đã giẫm lên một tấm ván.
“Vẫn chưa xong à.” Lôi Vô Kiệt không nhịn được nói.
“Không cần gấp, chỉ còn một tấm ván nhỏ thôi. Cho dù công lực của Cẩn Uy công công có mạnh hơn nữa cũng không đuổi kịp chúng ta. Mộc huynh đệ, cảm phiền bảo các huynh đệ trên thuyền tăng thêm tốc độ.
“Lương thúc, bảo người chèo thuyền tăng tốc!” Mộc Xuân Phong nói.
“Vâng.” Tiên sinh ghi chép lui xuống.
Quả nhiên, sau khi chiếc thuyền nhỏ bị trường thương đánh tan thành từng mảnh, Cẩn Uy công công đã thu kiếm, không đuổi theo. Hắn nhìn thuyền dài Tuyết Tùng càng lúc càng xa, thở dài nặng nề.
Nếu chuyến đí này Tiêu Sở Hà thật sự chữa trị được ẩn mạch của mình rồi trở về, như vậy toàn thành Thiên Khải, ko, toàn bộ Bắc Ly đều sẽ thay đổi.
Lôi Vô Kiệt thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng thoát được khỏi hắn. Hắn không đuổi theo tiếp đấy chứ?”
“Đã vào biển khơi, nếu hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369401/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.