Đao kiếm giao nhau.
Hổ khẩu của Lôi Vô Kiệt lập tức bị đánh nứt, không phải hắn chưa từng gặp đao pháp bá đọa như vậy. Khi vừa bước chân vào giang hồ đã gặp Minh Hầu, sau đó lại gặp sát thủ Ám Hà Tô Xương Ly, hai người này một dùng trọng đao một dùng trọng kiếm, không ai không mạnh mẽ hùng hồn. Nhưng giờ phút này hắn vốn đang trọng thương chưa lành, sợ nhất là gặp phải đao pháp thô bạo không giảng đạo lý như vậy.
“Á!” Lôi Vô Kiệt bị song đao ép tới gập người, nổi giận quát lên một tiếng rồi từ từ nâng người từ dưới đất lên, gắng gượng ép Diệp Khiếu Ưng lui lại ba bước, nhưng lúc này đã sức cùng lực kiệt, hơi thở nặng nề.
Diệp Khiếu Ưng không những không giận mà còn lấy làm mừng: “Ngươi bị thương không nhẹ.”
Tay phải của Lôi Vô Kiệt múa trường kiếm, gật đầu: “Đúng.”
Khoảnh khắc đó, Diệp Khiếu Ưng như thấy lại vị tướng quân áo trắng năm xưa, máu nhuộm áo trắng thành màu đỏ, cuối cùng hóa thành một bộ áo đỏ máu, che trước thiên quân vạn mã, gương mặt đầy kiên nghị: “Đây là Bắc Ly, mong chư vị dừng bước!”
“Đại ca, con trai ngươi cũng có chút phong phạm của ngươi năm xưa.” Diệp Khiếu Ưng hạ giọng nói, lại cầm song đao, bước từng bước chậm rãi về phía trước.
“Ngươi thử cũng thử rồi, chẳng lẽ muốn giết chết hắn thật à?” Một giọng nói đột nhiên vang lên, mọi người trong Lôi môn đồng thời lui lại, khom người cung kính gọi: “Quyền chưởng môn.”
Lôi Vân Hạc từ từ đi ra, nhìn Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369371/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.