Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Chỉ thấy năm con độc vật đồng loạt tiến tới, Tử Anh chu vốn tràn ngập trong gian phòng lập tức lao ra ngoài. Bốn nữ tử vốn đang đứng trên nóc nhà điều khiển đám nhện không khỏi kinh hãi, dừng bước nhảy uyển chuyển lại, nhìn về phía Mộ Vũ Mặc.
Ngay lúc lưỡi đao sắc của Mộ Vũ Mặc sắp đắc thủ lại bị kẹp cứng.
Hai ngón tay kẹp lại, Lôi môn Kinh Lôi chỉ.
Một chỉ phá Thương Sơn, hai chỉ đoạn càn khôn!
“Không ngờ Thiên Hổ ca ca còn chưa bộc lộ hết thực lực, mời người của Ôn gia tới trợ trận, đúng là coi thường ngươi rồi!” Mộ Vũ Mặc mỉm cười yêu kiều, bỏ sáo ngọc xuất chưởng đánh tới. Trên chưởng sương giá lượn lờ, toát ra từng luồng ý lạnh.
Song chỉ bên tay phải của Lôi Thiên Hổ lập tức bẻ gãy lưỡi đao trên sáo ngọc quăng về. Lưỡi đao lướt sát qua bên tóc mai của Mộ Vũ Mặc, bàn tay trái vươn ra đối đầu với chưởng của Mộ Vũ Mặc.
Sau chưởng này, Mộ Vũ Mặc nhanh chóng lui lại, gương mặt mỉm cười tà mị song chưởng lại vận chân khí, hàn khí bừng bừng.
“Sương Huyền chưởng.” Lôi Thiên Hổ ho khan, khẽ cau mày.”
“Sương Huyền chưởng của ta so với U Băng Đích của Ma giáo thì thế nào?” Mộ Vũ Mặc cười nói. Năm xưa Lôi Thiên Hổ từng đấu chưởng với trưởng lão Ma giáo ba chiêu, đánh gục đối phương nhưng bản thân cũng dính hàn độc. Hôm nay chống lại chưởng pháp âm hàn tới cực điểm, chắc chắn thân thể sẽ như rơi vào hàn ngục lạnh lẽo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369344/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.