Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
“Bảo chủ, sao người của Tuyết Nguyệt thành còn chưa tới? Sắp qua giờ lành rồi, thế này thì có đến cũng chẳng sao.” Lôi Thiên Ngân nhìn về phía xa, nhưng vẫn không một bóng người: “Nhưng khách khứa bên trong phải đợi lâu rồi.”
“Đợi thêm khoảng một nén nhang nữa đi.” Lôi Thiên Hổ nhẹ giọng nói.
“Được.” Lôi Thiên Ngân đáp.
Đường lão thái gia dẫn đám người Đường Hoàng, Đường Huyền, Đường Thất Sát vào trong phòng khách xong, toàn bộ phòng khách lặng ngắt như tờ, ánh mắt mọi người đều tập trung vào vị lão thái gia nổi danh khắp thiên hạ này. Đường lão thái gia vẫn mỉm cười nhẹ nhàng, từ từ đi tới. Khi đi qua bàn của Thiếu Lâm tự còn quay sang nói: “Viên Huệ đại sư.”
Trong Thiếu Lâm tự Viên Huệ là trưởng lão với bối phận rất cao, nhưng vẫn thấp hơn một lứa so với Đường lão thái gia, vội vàng cung kính đáp lễ: “A Di Đà Phật. Lâu rồi không gặp Đường lão tiền bối, thần thái vẫn hồng hào như xưa.”
“Nhờ phúc của đại sư.” Đường lão thái gia không nói nhiều, đi mấy bước tới ngồi xuống ghế chủ, ba người còn lại ngồi bên cạnh Đường lão thái gia.
Nhưng trên bàn có hai thanh trường kiêm ngâm vang không dứt.
Đường Hoàng nhíu mày nhìn hai người trẻ tuổi đối diện.
Đường lão thái gia chậm rãi rót cho mình một chén trà rồi từ từ nói: “Thể diện của Lôi bảo chủ còn lớn hơn tưởng tượng của ta, Kiếm Tâm trủng cũng phái người tới à.”
“Xin chào Đường lão tiền bối.” Hà Tòng cực ít khi mở miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369339/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.