Đêm trước Anh Hùng yến.
Toàn bộ Lôi gia bảo đèn đuốc sáng choang, mọi người đều đang bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc hôm sau. Một ngàn vại rượu ngon được mấy chục chiếc xe ngựa lục tà lục tục vận chuyển vào Lôi gia bảo. Tổng quản hiện tại của Lôi gia bảo, Lôi Thiên Ngân lau mồ hôi lạnh trên trán, lớn tiếng mắng: “Mau lên một chút cho ta! Mau lên cho ta! Làm trễ nải bữa tiệc ngày mai, ai trong các ngươi đều không chịu nổi trách nhiệm đâu!”
“Thiên Ngân.” Một giọng nói trầm trầm gọi hắn.
“Ai gọi ông đây? Không thấy ông đây đang bận à?” Tiếng người ầm ĩ, Lôi Thiên Ngân không nghe rõ giọng người kia, quay đầu lại mắng ngay.
“Khổ cực rồi.” Người nọ cười một tiếng, khoanh tay trong áo.
Lôi Thiên Ngân mỉm cười nói: “Môn chủ, Thiên Ngân thất lễ rồi.”
“Từ khi ta trở thành gia chủ, đã lâu rồi Lôi gia bảo không náo nhiệt như vậy.” Lôi Thiên Hổ đi tới bên cạnh Lôi Thiên Ngân, nhẹ giọng nói.
“Môn chủ không phải người thích phô trương.” Lôi Thiên Ngân vừa nói vừa hét lớn: “Rượu kia không để ở đây. Sai rồi, sai rồi. Để sang bên kia cho ta!”
“Thật ra trong lòng mọi người đều thầm oán hận phải không. Thiên Ngân, mặc dù mấy ngày nay ngươi rất cực khổ, nhưng đã lâu rồi ta không thấy ngươi nói chuyện như vậy.” Lôi Thiên Hổ chậm rãi nói.
Lôi Thiên Ngân lau mồ hôi cười nói: “Ta là một quản gia, mặc dù lúc bình thường luôn than phiền phức, than mệt, nhưng cũng phải tổ chức một số chuyện lớn mới xem như có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369336/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.