Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Tuyết Nguyệt thành.
Lúc này vị thành chủ duy nhất còn trấn thủ tại Tuyết Nguyệt thành Tư Không Trường Phong đứng trên đầu tường, nhìn về phía tây nam, khẽ cau mày.
“Một người đi tìm tiên sơn, một người đi gặp cố nhân, còn lại mình ta cô đơn ở đây, cô quạnh tại chốn này. Ngay cả con gái cũng đi tìm trai rồi.” Tư Không Trường Phong thở dài, ngửa đầu uống một ngụm rượu.
Hắn nhớ tới lúc mình còn trẻ, luôn cầm một cây thương, xách một bầu rượu, cưỡi một con ngựa, vừa đi đường vừa uống rượu, mệt mỏi say xưa thì tìm gốc cây nằm xuống ngủ một giấc thật say. Vốn tưởng cuộc sống sẽ luôn trôi qua như thế, tự nhiên tiêu sái. Tuy không có ngày mai nhưng hình như cũng chẳng cần chờ bất cứ ngày mai nào. Cho tới một ngày, hắn gặp thiếu niên áo trắng cưỡi ngựa, giơ tay với mình.
“Ngươi muốn tới một tòa thành xem thử không?”
“Đó là tòa thành lớn nhất thế gian, có nữ nhân đẹp nhất, có sòng bạc lớn nhất, uống rượu ngon nhất, cưỡi ngựa nhanh nhất.”
“Tòa thành đó tên là Thiên Khải.
Khi đó Tư Không Trường Phong một tay chống thương, trên cán thương treo một bầu rượu nghiêng nghiêng ngả ngả, hắn không nghe rõ những lời thiếu niên kia nói lúc sau, chỉ nghe được mỗi câu ‘nữ nhân đẹp nhất’ là gật đầu lia lịa: “Đi! Đi! Đi!”
“Một lần say mà sai cả đời.” Tư Không Trường Phong ngửa đầu uống một hớp rượu nữa.
“Lại ngồi đây ca thán gì đấy?” Một giọng nói mang chút ý cười vang lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369317/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.