Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Năm đó hoa đào vừa nở, thiếu nữ cầm kiếm đứng trên đầu tường, lần đầu gặp mặt thiếu niên kia. Thiếu nữ một lòng muốn thử kiếm, thiếu niên lại một lòng muốn ăn quả đào.
Gặp gỡ vốn bất ngờ như vậy, không chút phòng bị.
Gặp lại cũng không thể đoán trước như vậy.
Nhưng ta chưa bao giờ quên chàng. Ta nhớ kiếm của chàng, ấm áp, ôn hòa, giữa mùa đông cũng có thể khiến hoa đào nở rộ.
Vậy để ta nhớ lại kiếm của chàng thôi.
Ta tên Lý Hàn Y, ta cầm thanh kiếm Thiết Mã Băng Hà, kiếm thuật ta tu luyện tên là Chỉ Thủy. Nhưng từ khoảnh khắc gặp chàng, ta không cách nào khiến tâm như chỉ thủy. Nếu không luyện được chiêu kiếm thiên đạo Tâm Như Chỉ Thủy, vậy chẳng hay chiêu kiếm đa tình này của ta...
Có thể bước vào cảnh giới Huyền Du kia không?
“Cái này...” Tạ Thất Đao trợn tròn hai mắt.
Đao của hắn, ám khí của Đường môn tam lão, phi nhận của Tô Mộ Vũ, tất cả đều như bị chậm đi cả trăm lần. Hắn thậm chí còn chứng kiến tro bụi lướt qua bên lưỡi đao, từ từ bay lên, chậm rãi rơi xuống. Chỉ có kiếm của Lý Hàn Y vẫn lạnh lẽo nhanh chóng như lúc vừa rồi. Hắn nhớ tới cảnh giới trong truyền thuyết, ngự trị bên trên Tiêu Dao Thiên Cảnh, gần như sánh với tiên nhân, Thần Du Huyền Cảnh.
Trên đời này thật sự có người đạt tới cảnh giới như vậy sao! Tạ Thất Đao chứng kiến ánh kiếm của Lý Hàn Y kéo tới, đột nhiên mỉm cười. Đời này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369315/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.