Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Lôi Vô Kiệt kinh ngạc xoay người, đúng như hắn nói, một kiếm vừa rồi hắn thật sự đã thắng Tô Xương Ly nhưng tuyệt đối không tổn thương tới tính mạng của Tô Xương Ly: “Làm sao lại...”
Hắn bước vào giang hồ cũng đã lâu, tỷ thí lớn lớn nhỏ nhỏ cũng hơn mười lần, nhiều lần đứng giữa lằn ranh sinh tử, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đoạt mạng một người. Thân thể Lôi Vô Kiệt đờ ra, trong lúc nhất thời bỗng không biết nên nói gì.
Lúc này một bóng trắng đột nhiên nhảy lên, cánh tay Mộ Anh phủ đầy khí lạnh, đánh thẳng về phía Lôi Vô Kiệt. Trong lúc Lôi Vô Kiệt còn đang ngẩn người, Mộ Anh đã lướt tới đánh đến trước ngực hắn.
“Lôi Vô Kiệt!” Một giọng quát đầy tức giận vang lên, người nọ còn tới nhanh hơn giọng nói, kiếm kia lại nhanh hơn người một chớp mắt. Ba thanh trường kiếm chợt bay tới sau lưng Mộ Anh.
Tuyết Nguyệt thành, Lạc Minh Hiên!
Mộ Anh chợt xoay người, trường bào bay phấp phới cuốn lấy ba thanh kiếm kia, trên tay bừng lên hàn khí. Lạc Minh Hiên không nhịn được rùng mình một cái, lại quát lên: “Lôi Vô Kiệt! Ngươi còn ngẩn ra làm gì, mau xuất kiếm!”
Cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng khôi phục tinh thần, Tâm kiếm trong tay ngâm lên, lập tức giơ kiếm xuất chiêu đám tới.
Mộ Anh cảm nhận được khí thế của chiêu kiếm đang tới, gần ngang tới thanh thế chiêu kiếm trong quán rượu bữa trước, có đánh tới cũng không kịp đành phải lui lại. Thế nhưng chiêu kiếm này cực kỳ nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369297/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.