Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Vô Thiên dẫn Lạc Minh Hiên và Lôi Vô Kiệt tới trong Kiếm Các, vừa vặn gặp được Vô Pháp vừa đưa Hà Khứ Hà Tòng và Tư Không Thiên Lạc, Tiêu Sắt tới Kiếm Các.
Vô Thiên hỏi: “Bố trí cho bọn họ xong rồi à?”
“Ừ, đã giao cho Hoa Cẩm. Đang chữa thương trên tầng ba.” Vô Pháp gật đầu: “Lão gia tử chờ bọn họ trong các, vào đi thôi.”
“Được.” Vô Thiền xoay người nói với Lạc Minh Hiên và Lôi Vô Kiệt: “Nhị vị, mời theo ta.”
Lôi Vô Kiệt hỏi Lạc Minh Hiên: “Lạc sư huynh, ngươi tới Kiếm Tâm trủng có nhiệm vụ gì vậy?”
Lạc Minh Hiên lắc đầu: “Không có nhiệm vụ gì, chẳng qua ta nhìn ván cờ ‘tiên nhân lục bác’ ngộ được đôi chút môn đạo, có vẻ có liên quan tới kiếm. Trên tay mụ già kia có một thanh Hà Ảnh kiếm nhưng không chịu tặng ta, mụ ấy bảo mình là người quen với lão gia tử của Kiếm Tâm trủng, xin giúp ta mấy thanh, bảo ta tự tới lấy.”
“Ta còn tưởng Lạc Hà Tiên Tử chỉ biết chưởng pháp, không ngờ còn tinh thông cả kiếm thuật.” Lôi Vô Kiệt nói.
“Bắc Ly trọng kiếm, người tập võ thường đều luyện vài chiêu kiếm thuật, ngươi nhìn tam thành chủ ấy được gọi là Thương Tiên duy nhất, chiếm tám phần võ lực của người dùng thương trong thiên hạ, thật ra nếu ông ấy dùng kiếm chắc cũng có tu vi tầm nửa kiếm tiên.” Lạc Minh Hiên nói.
Hai người cứ thế theo Vô Thiên đi thẳng tới, sau vài bước chân đã vào trong chính đường của Kiếm Các. Chỉ thấy xung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369289/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.