Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Người giữ tầng mười ba Đăng Thiên các, một bộ áo bào màu trắng, một chữ ‘cược’ lớn, chính là đệ tử duy nhất của trưởng lão Tuyết Nguyệt thành Lạc Hà Tiên Tử - Doãn Lạc Hà, Lạc Minh Hiên.
“Xa quê gặp người quen.” Lạc Minh Hiên gật đầu.
“Sao ngươi lại ở đây?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.
Lạc Minh Hiên chỉ cặp kiếm khách song sinh bên cạnh: “Ta nhận lệnh tới đây làm chút chuyện đang trò chuyện cùng hai vị huynh đài dẫn đường này đột nhiên thấy trên trời có Thiên Thành lệnh nổ tung. Người có tư cách nắm giữ Thiên Thành lệnh không nhiều, chúng ta vội vàng tới đây, không ngờ lại gặp các ngươi. Lôi Vô Kiệt, chẳng phải ngươi tới Lôi gia bảo à, sao lại chạy tới đây?”
Lôi Vô Kiệt thở dài, dáng vẻ khá giống Tiêu Sắt: “Một lời khó lòng nói hết.”
Lạc Minh Hiên quay sang nhìn hai người trước mặt, kinh ngạc hỏi: “Hai vị này thật lạ mặt, chẳng hay là vị cao nhân nào trên giang hồ? Hai vị đồng môn của tại hạ có chỗ nào đắc tội với các ngươi?”
Tô Xương Ly không buồn để ý tới hắn, chỉ cúi đầu nhìn cặp kiếm khách song sinh.
Còn Mộ Anh lại mỉm cười âm tà, xoa tay lên mặt một cái, biến thành một cô gái thanh tú.
“Lạc Hà Tiên Tử?” Tư Không Thiên Lạc kinh hãi kêu lên.
“Hừ!” Lạc Minh Hiên lập tức biến sắc: “Hóa ra là cao thủ dịch dung, nhưng ngươi biến thế không ổn rồi.”
“Có chỗ nào không ổn?” Mộ Anh cười khanh khách.
“Không đẹp bằng một phần trăm của sư phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369287/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.