Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Thiên Hạ Vô Song thành.
Bờ Dịch Thủy mênh mông.
Thành chủ Vô Song thành trẻ tuổi nhất trong lịch sử đang ngồi bên hồ, thoải mái huýt sáo. Bên cạnh hắn là Tống Yến Hồi vừa rời khỏi chức vị thành chủ, một cặp thầy trò, hai đời thành chủ cứ thế ngồi bên hồ không nói một lời, một người huýt sáo, một người vẻ mặt không chút biểu cảm.
“Sư phụ, ngài muốn nói gì thì mau nói đi, ngồi cả ngày như vậy làm gì?” Cuối cùng Vô Song không nhịn được mở miệng.
Tống Yến Hồi vẫn không nói một lời, rất lâu sau vẫn chỉ khẽ thở dài.
“Sư phụ, nếu người thật sự thấy hổ thẹn trong lòng, cùng lắm thì người trở lại tiếp tục làm thành chủ đi.” Vô Song cầm một hòn đá trên mặt đất, giơ tay ném xuống hồ, cục đá tạo thành mười mấy vòng xoáy rất đẹp trên mặt nước.
Tống Yến Hồi cũng nhặt một hòn đá, giơ tay ném ra, hòn đã nảy mấy chục lần rồi bay thẳng vào bụi cỏ bên bờ đối diện.
Vô Song tặc lưỡi: “Sư phụ, công phu hiện tại của ta còn kém người một quãng, ta làm thành chủ được à?”
“Ngươi làm được.” Cuối cùng Tống Yến Hồi cũng mở miệng nói.
Vô Song thở dài: “Được, sư phụ nói được thì được. Vậy sư phụ, người muốn đi đâu?”
Tống Yến Hồi quay người lại nhìn vào sau núi: “Kiếm Lư. Đợi lúc ta xuất quan, Vô Song thành chắc chắn sẽ có hai thanh kiếm của Kiếm Tiên.”
“Những trưởng lão kia...” Vô Song lại cầm một hòn đá nhỏ lên.
“Tạm thời mục tiêu của chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369284/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.