Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc cứ thế đứng ven đường, lẳng lặng nhìn Lôi Vô Kiệt phóng từng quả pháo hoa lên. Hai người vẫn luôn cãi vã lúc này lại rất yên tĩnh.
“Đang nghĩ gì vậy?” Tiêu Sắt hỏi.
“Nhớ lại lúc nhỏ, mỗi năm Tết Nguyên Tiêu đến đều đi ngắm đại hội pháo hoa, khi ta còn thấp bé, luôn bị người ta che khuất. Phụ thân bèn cõng ta lên vai.” Tư Không Thiên Lạc nhẹ giọng nói: “Ngươi thì sao, đang nghĩ gì vậy?”
Tiêu Sắt mỉm cười nói: “Ta đang nghĩ, nếu người của Lôi gia bảo biết thuốc nổ của mình bị dùng như vậy, khéo sẽ tức chết mất.”
Tư Không Thiên Lạc cũng mỉm cười, không nói gì nữa.
Lôi Vô Kiệt ở bên kia xé một miếng vải rách trên người xuống, giơ trước mặt, mọi người lao nhao mở hầu bao, từng đồng tiền nối tiếp nhau được ném lại. Không bao lâu sau trước mặt Lôi Vô Kiệt đã hóa thành một đống tiền đồng nho nhỏ. Lôi Vô Kiệt vui mừng ra mặt, Tiêu Sắt khẽ lắc đầu: “Đúng là đồ chưa hiểu chuyện đời.”
“Ngươi hiểu chuyện đời rồi chẳng phải giờ cũng phải chịu đói à.” Tư Không Thiên Lạc nói.
Lúc này lại có cô bé ôm đóa hoa đi qua bên cạnh bọn họ, nhìn Tư Không Thiên Lạc một cái rồi ngừng lại nói: “Tỷ tỷ, tỷ xinh đẹp như vậy, bảo tướng công của tỷ mua cho tỷ một bông hoa đi.”
Tư Không Thiên Lạc kinh ngạc, lắc đầu: “Ta không thích hoa.”
Tiêu Sắt cũng kinh ngạc, nhẹ giọng nói: “Trọng điểm là chuyện tướng công chứ...”
“Nhưng tỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369272/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.