Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Thành Nam An
Mưa dầm kéo dài.
Nhưng vùng đất dưới cửa thành lại cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng giọt mưa rơi trên dù giấy trúc vang vọng không ngừng.
Tách, tách tách.
Lý Hàn Y nhìn người áo đen sắc mặt lạnh lùng như nước, nói: “Ngươi đã thu hồi thân phận của mình một lần nữa, không còn là Khôi?”
Tô Mộ Vũ gật đầu, dù giấy hơi nghiêng chặn trước mặt hắn, khiến Lý Hàn Y không thấy được thần sắc của hắn. Tô Mộ Vũ chậm rãi đi về phía Lý Hàn Y, mỗi bước đi đều khiến bọt nước bắt tung tóe, nhưng tiếng bước chân của hắn lại rất nhỏ, gần như không tạo ra âm thanh. Chỉ có tiếng nước mưa gõ trên mặt dù hết sức rõ ràng.
“Cho nên hiện giờ ngươi là gia chủ của Tô gia?” Lý Hàn Y lại hỏi.
Tô Mộ Vũ dừng chân cách Lý Hàn Y năm bước, gật đầu.
“Ngươi ngăn ta ở đây là định giết ta?” Lý Hàn Y lạnh lùng nói.
Tô Mộ Vũ dưới dù không đáp, cũng không tỏ ý kiến gì.
“Dẫu sao cũng không phải tới ôn chuyện.” Lý Hàn Y cười.
Tô Mộ Vũ nâng dù giấy cũng mỉm cười: “Trên thế gian này chắc không ai thật sự giết chết Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên được, ta tới đây chỉ để ngăn cản ngươi.”
“Ngăn cản ta?” Lý Hàn Y nhíu mày.
“Đường tới Lôi môn ta đã cản. Mời Kiếm Tiên về Tuyết Nguyệt thành.” Tô Mộ Vũ nói rất cung kính nhưng ý tứ lại có phần cuồng ngạo.
“Mời ta về?” Lý Hàn Y cười lạnh một tiếng. “Dựa vào ngươi ư?”
Tô Mộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369269/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.