Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Lý Phàm Tùng nghe Lôi Vô Kiệt nói vậy thiếu chút nữa không nhịn nổi bật cười, nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng tắt ngúm.
Bởi vì ánh sáng tím và ánh sáng đỏ kia bị cưỡng ép chặt đứt!
Kiếm khí quét ngang, Tô Xương Ly dùng một chiêu kiếm chặt đứt kiếm khí rồi lao thẳng tới trước mặt bọn họ, ngẩng đầu, ánh mắt mang theo chút sát ý: “Hiện giờ, còn thấy buồn cười không?”
Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng cười khổ một tiếng, vội vàng lui lại phía sau. Tô Xương Ly mỉm cười, lại xuất kiếm bổ tới.
“Du Long quyết!” Ngón trỏ và ngón áp út tay phải của Lý Phàm Tùng khép lại, giơ một ngón tay, chỉ thấy một luồng sáng tím bắn ra từ ngón tay, thanh Túy Ca kiếm bay thẳng về phía Tô Xương Ly.
“Ngự kiếm thuật của Đạo gia?” Tô Xương Ly nhướn mày, thân hình ngửa ra sau, thanh kiếm gỗ đào lướt sát qua trước ngực của hắn. Hắn đứng dậy, giơ tay trái bắt lấy Túy Ca kiếm.
“Lên!” Song chỉ của Lý Phàm Tùng ngoắc lại, chỉ thấy Túy Ca kiếm rung động muốn thoát khỏi tay Tô Xương Ly.
“Lại lên nào!” Lý Phàm Tùng gầm lên một tiếng, trán nổi gân xanh, thân Túy Ca kiếm ngâm vang không ngừng, Tô Xương Ly cũng cau mày, nắm chặt lấy Túy Ca kiếm không chịu buông tay.
“Lên lần ba!” Lý Phàm Tùng đột nhiên giơ song chỉ lên, thanh Túy Ca kiếm rốt cuộc cũng thoát khỏi tay Tô Xương Ly, bay thẳng lên trời. Tô Xương Ly gật đầu quát lớn: “Được!”
“Xuống!” Song chỉ Lý Phàm Tùng đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369267/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.