Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Sơn cốc vô danh
Tử trận tuyệt sát.
Một người vây khốn hai chân của Lôi Vô Kiệt, một người dùng lưỡi đao hoa sắc bén ngăn phía trước của Lôi Vô Kiệt, một người cầm thanh kiếm lớn cản đường lui của Lôi Vô Kiệt.
Như con mồi ngã vào lưới nhện, không thể động đậy, kết quả duy nhất chính là bị nhện ăn thịt.
“Ta.... còn một câu muốn hỏi.” Lôi Vô Kiệt không dám thở mạnh, thấy đối phương có vẻ không định giết chết mình ngay, do dự một chút rồi hỏi.
Tô Xương Ly nâng thanh kiếm lên: “Vấn đề gì?”
“Vì sao lại giết ta?” Lôi Vô Kiệt cẩn thận từng chút một nghiêng đầu muốn né rễ hoa sắc bén kia nhưng lại phát hiện cô gái áo đỏ mỉm cười ấn bông hoa tới trước một phân. Tuy hai người cùng mặc áo đỏ nhưng cô gái kia có vẻ không định hạ thủ lưu tình.
Tô Xương Ly cười nói: “Chúng ta là Ám Hà, Ám Hà là sát thủ. Sát thủ giết người, trước nay không hỏi lý do.”
“Tô Xương Ly, ngươi nói nhiều quá.” Mộ Lương Nguyệt vừa bị đánh lui vài chục bước chậm rãi đi về, lạnh lùng nói với Tô Xương Ly.
“Người thắng mới được nói.” Lời nói của Tô Xương Ly mang đôi chút ý khiêu khích.
Mộ Lương Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Nếu không có trận Mộng Điệp của ta làm mồi, làm sao các ngươi tìm được thời cơ hoàn mỹ như vậy?”
“Thế thì cám ơn ngươi.” Tô Xương Ly cười nói.
Mộ Lương Nguyệt không buồn để ý tới vẻ mặt ngả ngớn của Tô Xương Ly nữa, chỉ nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369265/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.