Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Sát Phố kiếm trong tay Lôi Vô Kiệt lóe lên ánh sáng đỏ, hắn gầm lên một tiếng: “Dừng!” Chỉ thấy lũ bướm lấp loáng huỳnh quang màu trắng kia như sợ uy thế của Sát Phố kiếm, bay quẩn quanh một chỗ. Lôi Vô Kiệt vung Sát Phố kiếm chém thẳng xuống, chỉ thấy thân kiếm vang lên tiếng sợ hãi, bươm bướm lao nhao né tránh.
Sát khí trong Sát Phố kiếm của ta nặng nề tới mức đứng đầu trong kiếm trên thiên hạ!
Trước mặt ta, ngươi còn dám giở trò quỷ gì?
Lôi Vô Kiệt cầm kiếm cười nhạt, áo đỏ phất phơ.
“Ngươi có một thanh kiếm tốt.” Giọng nói thản nhiên của cô gái áo trắng vang lên không biết từ nơi nào.
“Ngươi cũng có một cái đầu lâu tốt.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên giơ kiếm lên, cắm thẳng kiếm xuống đất, gầm lên một tiếng: “Trận phá!”
Chỉ thấy không khí xung quanh xao động kịch liệt một hồi, trận Mộng Điệp hư hư ảo ảo kia lập tức lung lay như sắp đổ.
“Chỉ bằng một thanh kiếm của ngươi?” Cô gái áo trắng hiện lên, vung đầu ngón tay nhẹ nhàng nói: “Huỳnh hỏa.” Chỉ thấy mấy chục con bươm bướm lấp lóe ánh huỳnh quang bay ra từ trong áo cô ta, lao thẳng về phía Lôi Vô Kiệt.
Lôi Vô Kiệt mỉm cười: “Không, bằng hai thanh kiếm của ta.” Lúc này Thính Vũ kiếm sau lưng Lôi Vô Kiệt mới rời vỏ bay ra, Lôi Vô Kiệt cầm Thính Vũ kiếm lại xuất kiếm chém về phía đám bươm bướm kia. “Chỉ là đám sâu bọ nhỏ nhoi, có gì đáng sợ?” Nhưng ngay khi chém trúng con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369261/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.