Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
“Còn bốn cái bánh nữa, nếu mỗi người ăn một cái bánh một ngày, chúng ta còn cố được hai ngày nữa.” Lôi Vô Kiệt mở cái bọc, suy nghĩ một chút rồi xé cái bánh trong tay thành hai nửa. “Nếu mỗi người ăn nửa cái thì còn cố được bốn ngày.” Lôi Vô Kiệt đưa nửa cái bánh khô đét trong tay cho Tiêu Sắt.
Mấy ngày nay Tiêu Sắt đã khinh bỉ tới phát chán rồi, bực bội nhận lấy cái bánh kia, ăn rất từ tốn.
Lôi Vô Kiệt lại gặm từng miếng lớn, không bao lâu sau đã ăn xong nửa cái bánh, lấy bình nước bên yên ngựa ra uống mấy ngụm rồi buông bình xuống thở dài: “Vẫn đói.”
Cho dù lần này chuẩn bị sẵn một tấm bản đồ nhưng bọn họ vẫn lạc đường, đi lòng vòng trong một khoảng núi rừng vài ngày vẫn không tới được điểm cuối, lương khô mang theo trước đó cũng chỉ còn lại bốn cái bánh đáng thương.
“Lôi Vô Kiệt, ta xin ngươi đấy, sau khi về Lôi môn lần này thì ngoan ngoãn ngồi trong Lôi gia bảo đi nhé, ra ngoài không thấy mất mặt à?” Tiêu Sắt cắn một miếng bánh.
Lôi Vô Kiệt mỉm cười: “Có gì đâu, hiện giờ ra ngoài hành tẩu giang hồ cần phải tiêu sái tự tại, đi đến đâu tính đến đó. Lần này về Lôi môn là có việc quan trọng phải làm.”
“Ngươi mà cũng có việc quan trọng à?” Tiêu Sắt khinh thường hừ một tiếng.
“Đương nhiên rồi!” Lôi Vô Kiệt cao giọng đáp: “Ta là đệ tử danh môn! Đệ đệ của Kiếm Tiên cơ mà!”
“Vậy xin hỏi vị công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369256/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.