Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Một tiếng sấm rền, vang lên tại đồng bằng.
Mũi kiếm Thiết Mã Băng Hà lấp loáng ánh sáng xanh, gió núi rít gào, kiếm khí như con ngựa hoang đạp tan đồng bằng, ập thẳng tới.
Khác với những chiêu kiếm Lý Hàn Y đã từng dùng, chiêu kiếm này rất bá đạo, không có ý thơ, chỉ có sát ý kinh khủng tới đáng sợ.
Chiêu kiếm vô cùng bá đọa này không phải kiếm thuật của bản thân Lý Hàn Y mà là chiêu kiếm do kẻ khác biệt trong Lôi môn Lôi Oanh sáng tạo ra.
Năm đó, thiếu niên hăng hái tới Tuyết Nguyệt thành, cầm theo một thanh trường kiếm rất đặc biệt, gương mặt ngượng ngùng, giọng nói lại hết sức ngông cuồng: “Phượng hàm kim bảng xuất môn lai, bình địa nhất thanh lôi. Ta có một chiêu kiếm, tên ‘Bình Địa Nhất Thanh Lôi’. Xin được chỉ giáo.”
(Phượng ngậm bảng vàng bay ra cửa, tiếng sấm rền vang nơi đất bằng.)
Lúc này Lý Hàn Y đang nhắm chặt hai mắt, chiêu kiếm đang đưa ra lại thu về.
“Lôi Oanh, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại.” Lý Hàn Y lẩm bẩm.
Lôi Vô Kiệt tay trái Sát Phố kiếm xuất chiêu ‘Liệt Hỏa Oanh Lôi’, tay phải Thính Vũ kiếm thi triển ‘Chỉ Lạc Vân yên’, đây đã là kiếm thuật đỉnh cao của hắn. Nhưng dưới uy thế của chiêu kiếm Bình Địa Nhất Thanh Lôi này lại chỉ có thể lui lại không ngừng. Lý Hàn Y đã thu kiếm nhưng kiếm thế không hề suy giảm, Bình Địa Nhất Thanh Lôi đó dẫn dắt sấm sét cuồn cuộn khắp bầu trời, chỉ trong chớp mắt mây đen đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369247/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.