Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Hoa xuân héo tàn, gió hạ ập tới.
Lại ba tháng trôi qua, mùa xuân tươi đẹp nhất đã rời khỏi Tuyết Nguyệt thành, mùa hè buồn chán nối tiếp. Đường Liên lại ra ngoài thành vài chuyến thực hiện nhiệm vụ, thân là đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành, trách nhiệm của hắn không hề nhẹ, thường xuyên phải ra ngoài chấp hành nhiệm vụ. Thế nhưng hai người khác cũng là đệ tử của thành chủ Tuyết Nguyệt thành là Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc lại hết sức thoải mái, mỗi ngày chơi trốn tìm trong Tuyết Nguyệt thành, Tiêu Sắt chạy mệt lại nằm trên nóc nhà phơi nắng hoặc chơi cờ với Tư Không Trường Phong, thi thoảng lại đọc quyển sách không tên mà Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên đã tặng. Hôm nay vừa vặn gặp ngày Tư Không Thiên Lạc ra khỏi thành, Tiêu Sắt vui vẻ tự tại nằm đó đọc sách phơi nắng, ngắm nhìn Thương Sơn.
Nhắc tới Thương Sơn, người trên Thương Sơn dường như đã lâu rồi không xuống núi. Từ sau khi tạm biệt tại Bách Hoa hội, Lôi Vô Kiệt không bước ra khỏi Thương Sơn một bước. Nhưng hôm nay, Tiêu Sắt lại có cảm giác mơ hồ là sẽ xảy ra chuyện gì đó. Hắn đặt quyển sách xuống, nhìn về phía Thương Sơn, cảm thấy một cơn gió đột nhiên lướt qua bên người, vừa quay đầu lại đã thấy Đường Liên đứng đó.
“Về rồi à?” Tiêu Sắt nhìn sang hắn một cái.
Đường Liên gật đầu: “Cùng là đệ tử của thành chủ Tuyết Nguyệt thành, sao mỗi ngày các ngươi đều được ở đây phơi nắng còn ta ngày ngày phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369245/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.