Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Tư Không Thiên Lạc thu hồi trường thương. Đáng lẽ ra hôm nay cô là người giữ các ở tầng thứ mười bốn, từ nhỏ cô đã theo phụ thân Tư Không Trường Phong tu luyện thương thuật, trong Tuyết Nguyệt thành này cho dù bỏ qua thân phận con gái Thương Tiên, võ công của cô cũng là thuộc hàng xuất sắc trong giới đệ tử trẻ tuổi, chỉ xếp sau Đường Liên. Ngay cả Lạc Minh Hiên đệ tử của trưởng lão Lạc Hà Tiên Tử cũng kém hơn cô một bậc, thế nhưng đối mặt với thiếu niên áo xanh bước chân tùy ý, dường như không có nội lực thâm hậu này, cô xuất thương liên tục ba mươi lần lại không lần nào đắc thủ.
“Ngươi là ai?” Tư Không Thiên Lạc xiết chặt trường thương trong tay.
Tiêu Sắt ngừng bước ở phía xa, cười nói: “Tuyết Lạc sơn trang, Tiêu Sắt.”
Tư Không Thiên Lạc suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Tuyết Lạc sơn trang là môn phái nào?”
“Không phải môn phái, chỉ là một quán trọ.” Tiêu Sắt giải thích.
Tư Không Thiên Lạc mặt mũi tối sầm: “Ngươi trêu ta?”
“Ta vốn là ông chủ một quán trọ. Ngươi không tin thì ta biết làm sao đây?” Tiêu Sắt nhún vai.
Tư Không Thiên Lạc không nói tiếp, chỉ giơ thanh trường thương lên, tức giận nói: “Gió ngừng!”
Hạ quan phong, thượng quan hoa. Thương Sơn tuyết, Nhĩ Hải nguyệt. Từng có một truyền thuyết về hạ quan phong: Ngày xửa ngày xưa trên Thương Sơn một con bạch hồ đã biến thành mỹ nữ tới nhân gian, nảy sinh tình cảm với một vị thư sinh Bạch tộc. Có một ngày,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369216/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.