Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
“Lúc này trông ngươi mới giống một cao thủ.” Tiêu Sắt chuyển ánh mắt sang hướng khác, miễn cưỡng nói.
“Cao thủ hay không cao thủ không quan trọng, mấu chốt là ngày mai phải còn sống.” Vô Tâm cũng đưa mắt nhìn về phía trước: “Còn nữa, ngươi đoán không sai, ta lựa chọn các ngươi đúng là có nguyên nhân của ta.”
“Nguyên nhân gì?” Tiêu Sắt hỏi.
“Khi ta tu luyện thành công Tâm Ma Dẫn, sư tôn nói trên đời chỉ có hai loại người không bị ta làm ảnh hưởng. Một loại trời sinh có tấm lòng trong sáng, không bị phàm trần xâm nhiễm, một loại là tâm tư quá sâu, như vực sâu vạn trượng, ngay chính mình cũng không nhìn thấy bản thân mình.” Vô Tâm nói.
“Chắc hẳn người trước là chỉ Lôi Vô Kiệt, người sau xem ra đang chỉ ta?” Tiêu Sắt khoanh tay trong ống tay áo, nhìn như đang lơ đãng.
Vô Tâm chắp hai tay, cười không nói.
“Vậy Trầm Tĩnh Chu kia là loại nào?” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hỏi. “Hôm đó trong Đại Phạm Âm tự chẳng phai hắn đã phá Tâm Ma Dẫn của ngươi hay sao?”
“Cẩn Tiên công công không phá vỡ được Tâm Mà Dẫn của ta, hắn đã thật sự chìm vào tâm ma của mình, chẳng qua ý niệm của hắn quá mạnh mẽ, chỉ vây khốn hắn được một lát. Các ngươi thì khác, khi các ngươi đối mặt với ta sẽ không hề dao động.”
“Thế thì sao, gặp hai người không bị Tâm Ma Dẫn ảnh hưởng thì đã làm sao?” Tiêu Sắt thờ ơ hỏi.
“La Sát Đường đã bị lão hòa thượng phá hủy, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369199/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.