Jenner thức giấc, và ở trong bóng tối một lúc – một lúc hanh phúc – Cô quên mất cô ở đâu. Rồi cô di chuyển và chiếc còng cấn vào cổ tay cô, thực tại tràn về đè nghiến lấy cô. Thực ra thì thực tại không đáng sợ như hai mươi bốn giờ trước, nhưng nó cũng không phải một buổi dã ngoại. Vì một điều, bậc đại trượng phu kia (Mancho Man) vì lý do nào đó đã không chịu thừa nhận rằng cô không sẽ chạy đến thuyền trưởng của con tàu, cô sẽ không trốn khỏi anh, cô sẽ không làm điều gì gây nguy hiểm cho Syd. Cô không biết nơi Syd bị giam giữ, kẻ giữ cô ấy có thể là loại người ngớ ngẩn háo hức làm tổn thương người ta và đang giam giữ cô ấy trong tầm kiểm soát để bảo đảm cô cư xử cho đúng mực.
Thật ra, cô nghĩ, bậc đại trượng phu kia đã biết rằng cô sẽ không làm những điều đó, nhưng anh ta đơn giản nói ra sự thật rằng anh ta thích ra oai với cô. Là như thế, hoặc anh ta đã quyết định không muốn mạo hiểm, rằng mọi thứ họ đang làm quá quan trọng, hoặc phí tổn quá lớn, đến nỗi, theo nghĩa đen, không điều gì được để lại cho sự may rủi, bất chấp sự khác biệt nhỏ như thế nào.
Cô quay người đủ để nhìn vào đồng hồ. Cô đã ngủ liên tục trong hai giờ, điều đó khá tốt, xét đến việc cô bị còng và không thể di chuyển mà không xoắn vặn cánh tay cô như chiếc bánh dây thừng. Tuy nhiên, vào lúc này, nhờ sự giúp đỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-huy-burn/1856718/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.