Một mình Trì Quan ở lại trong làng, Mông Khanh ở cùng cậu cho đến khi cậu bất an mà thiếp đi, sau đó mới rời đi cùng người áo đen.
Hôm sau, khi Trì Quan tỉnh lại, trong phòng rất yên tĩnh. Không có Mông Khanh, gian nhà nhỏ hẹp có vẻ vô cùng rộng lớn trống trải. Trong lòng cậu vẫn ôm chút hi vọng nào đó, thấp giọng gọi một tiếng: “Gấu ngốc ơi?”
Không lời đáp lại.
Trì Quan ngơ ngác mà nhìn lên trần nhà một lúc, sau đó vùi vào chăn khóc lớn lên.
Lần này, không có ai vì nghe thấy tiếng khóc của cậu mà vội vã tìm đến, cũng không có ai vì không muốn cậu khóc mà dốc hết sức dỗ dành cậu.
Hoá ra không còn tên gấu ngốc kia nữa, mình sẽ cô quạnh và hoang mang đến thế, lại sợ hãi và khổ sở như vậy
Cái này không liên quan với chuyện liệu có bị chết đói hay không, cũng không liên quan đến việc liệu có sống tiếp thật tốt không. Chỉ đơn giản là cậu không muốn mất đi người ấy, chỉ như vậy mà thôi.
Độ ấm đã sớm thành thói quen, vòng ôm đã sớm thành thói quen, bộ râu tua tủa chọc vào mặt lúc hôn đã sớm thành thói quen, những cái này cậu đều không muốn buông ra.
Trì Quan hiểu: A, hoá ra mình đã yêu gấu ngốc rồi.
Trì Quan vùi vào chăn khóc đến khàn giọng, viền mắt sưng đỏ. Sau đó cậu mới ngồi lên rửa mặt, đi nhà bếp lấy cơm mà Mông Khanh đã chuẩn bị xong cho mình. Cậu không hâm nóng lại, nghĩ một chút liền trực tiếp ăn, kết quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-va-con-gau/1302804/chuong-18-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.