Buổi chiều bốn giờ, tại một phòng khám đông y có tên "Thánh Thảo Đường" cách cổng trường Nhất Trung hai cây số.
Trần Mặc ngồi nửa người trên chiếc giường mát-xa chỉ vừa đủ cho một người.
Đầu gối của cậu lúc này đã sưng đỏ rõ rệt, một ông lão đeo kính, mặc áo blouse trắng đang cúi xuống châm kim vào huyệt vị trên đầu gối của cậu.
Kim dài bằng bàn tay, khi cắm sâu vào thịt, phần đuôi kim vẫn lắc lư, ánh lên chút lạnh lẽo.
Những người trẻ có mặt xung quanh chỉ nhìn thôi đã đủ rùng mình.
"Đau không?" Cẩu Ích Dương không nhịn được mà hỏi người đang ngồi.
Trán Trần Mặc đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi, nhưng có vẻ cậu rất giỏi chịu đau, không hề có biểu hiện gì đặc biệt. Nghe hỏi, cậu còn ngẩng đầu nhếch miệng: "Muốn thử không?"
"Thôi thôi thôi." Cẩu Ích Dương vội vàng xua tay, vẫn không khỏi bàng hoàng: "Lúc ở cầu thang nhà họ Dương, cậu nói là bị thấp khớp tôi còn tưởng cậu đùa, hóa ra là thật."
Đi cùng có bốn, năm chàng trai.
Khi ở sân thể thao, thấy cậu không đi nổi, họ cứ tưởng cậu bị gãy chân, nên cuống cuồng định đưa ngay đến bệnh viện.
Dù kết quả không nghiêm trọng đến mức gãy chân nhưng tình hình cũng chẳng khả quan là bao.
Khi Lâm Tề và mấy người bạn khác nghe thấy vậy, vẫn tỏ vẻ khó hiểu.
"Chân cậu trông không nhẹ chút nào, rốt cuộc bị sao thế?"
"Đúng đấy, vừa rồi chạy nhanh thế cơ mà, vậy mà nghỉ nửa tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703821/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.