Đêm đầu tiên ở phòng 413, không khí tưởng chừng như muốn bức tử cậu bạn Tiết Bình, kẻ đã im thin thít suốt nhiều năm trời, dần chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ giữa đêm khuya, Trần Mặc thật sự đang làm bài.
Giống như năm ấy trong phòng thi đại học, xung quanh là tiếng bút chì cọ vào giấy.
Cậu đang đối mặt với một bài toán cuối cùng mãi mà không thể giải được, hồi hộp đến mức trái tim như bị bóp nghẹt, khó thở. Âm thanh từ chiếc đồng hồ treo trên tường giảng đường ngày càng rõ ràng hơn.
Tích tắc, tích tắc, cậu đoán rằng trên đời này không có âm thanh nào kinh khủng hơn thế.
Giáo viên giám thị bắt đầu hối thúc nộp bài.
Trần Mặc thầm nghĩ, xong rồi.
Bài cuối cùng còn chưa làm, phải mau chóng viết thôi.
Lật tờ bài thi ra nhìn.
Một mảng trắng xóa, không phải chỉ bài cuối không làm, mà cả bài thi cậu chưa viết một chữ nào.
"Rầm!"
"Chết tiệt!" Trần Mặc theo bản năng giơ tay ôm lấy đầu, âm thanh va đập vào khung giường sắt vẫn còn vang vọng. Cậu mở mắt nhìn vào màn đêm, mới nhận ra mình đã toát mồ hôi lạnh.
"Ác mộng à?" Tiếng hỏi vang lên từ giường bên cạnh.
Giọng nói rất tỉnh táo, lại rất gần, gần như ngay bên tai.
Giường hai người sát cạnh nhau, để thể hiện sự tôn trọng, họ quay mặt vào hướng khác, nhưng đầu hai người chỉ cách nhau một cái khung giường.
Trần Mặc thở dài nhẹ nhõm, thả lỏng toàn thân rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703819/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.