Mặc dù lúc đầu không vui, nhưng không khí trên xe dần trở nên dễ chịu hơn. Dù sao cũng là một đám thanh thiếu niên, lại đang học trung học với áp lực rất lớn, nói đến hoạt động ngoài trời, ai nấy đều không kìm được mà hào hứng.
Từ đây đến Nam Sơn khoảng một tiếng rưỡi đi xe. Trên xe, có người nghe nhạc, có người trò chuyện rôm rả.
Chưa ngồi được bao lâu, Tề Lâm ngồi sau Trần Mặc ghé sát vào ghế và vỗ vai cậu: "Đừng để tâm nhé, lần đầu đi mà đã không vui, lẽ ra tôi nên thông báo trước trong nhóm."
Trần Mặc quay đầu: "Là tôi đột nhiên thay đổi quyết định, không trách cậu được."
"Thì hôm nay cứ vui vẻ mà chơi thôi." Tề Lâm biết chuyện Trần Mặc vào bệnh viện tối qua: "Tôi đã thống kê rồi, hôm nay có ít nhất một nửa không định đạp xe vì trời nóng, trên đỉnh núi có bể bơi ngoài trời mới xây, tối nay chúng ta còn có buổi tiệc nướng, coi như đi xả stress."
Trần Mặc hỏi: "Các cậu xuất phát từ lưng chừng núi à?"
"Ừ." Tề Lâm gật đầu.
Lúc này, người ngồi bên cạnh Tề Lâm, vốn đang cúi đầu nhìn điện thoại, ngẩng đầu lên, hơi nhíu mày: "Cậu định đạp xe à?"
Trần Mặc lắc đầu: "Tôi không đạp."
Tịch Tư Yến nhìn chằm chằm vào cậu: "Hy vọng là vậy."
Trần Mặc thực sự không đạp xe. Nhưng đến khi những người quyết định đạp xe thay đồ xong và bắt đầu hành trình từ lưng chừng núi, vừa đạp vừa thở hổn hển thì đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703817/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.