Dạo này, Trần Mặc bỗng dưng nổi tiếng, biểu hiện rõ nhất là mỗi lần đi trên đường đều có người liếc mắt nhìn theo. Trong lớp, hầu hết khi gặp anh ngoài giờ học, ai cũng gọi một tiếng "Anh Mặc", còn những người nghe tin đồn lén lút tới cửa lớp chuyên để xem mặt "đại ca mới" của trường, phần lớn chỉ thấy mỗi sau gáy của anh.
Vị "đại ca" này chẳng oai phong gì cho lắm. Không chỉ trông có vẻ lười biếng, mà giữa giờ chỉ làm đúng một việcđó là... ngủ. Ngủ theo đúng nghĩa đen.
"Đôi khi tôi còn nghi ngờ, không biết kiếp trước cậu ta có phải chưa từng được ngủ không?" Tề Lâm chiếm chỗ ở hàng gần cuối, nhìn vẻ mặt không mấy ngạc nhiên của Tịch Tư Yến, rồi chỉ vào Trần Mặc, hỏi nhỏ: "Từ lúc bắt đầu giờ tự học sáng đến giờ, cậu ta đã ngủ ít nhất nửa tiếng rồi đấy."
Tịch Tư Yến liếc qua bên cạnh. Chỉ thấy mái tóc rối bù dưới ánh sáng và vành tai bị ép đỏ trên tay.
Tịch Tư Yến thu lại ánh mắt, quay sang Tề Lâm, hỏi: "Cậu quan tâm chuyện này làm gì?"
"Không chỉ có mình tôi quan tâm đâu." Tề Lâm cười nham hiểm: "Nói thật nhé, trước đây mấy cô gái ở ngoài cửa lớp đều lén lút nhìn cậu, giờ ít nhất một phần ba đến để nhìn Trần Mặc. Thật sự, sao trước đây không ai nhận ra Trần Mặc cũng khá đẹp trai nhỉ? Cậu ta còn đang đe dọa đến vị trí 'soái ca' của cậu ở trường rồi đấy, cậu không thấy nguy cơ à?"
Tịch Tư Yến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703811/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.