Mỗi người đứng bên ngoài đều cảm thấy rùng mình.
Không biết tại sao, dù cùng độ tuổi nhưng dù là đã gặp trực tiếp hay chỉ nghe qua, hình ảnh Trần Mặc mà họ từng tưởng tượng không hề trùng khớp với người trước mặt này – người chỉ một câu nói đã khiến người khác không dám tiến thêm bước nào.
"Trần Mặc, rốt cuộc cậu muốn làm gì?" Dương Thư Lạc nắm chặt khung cửa, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá mạnh.
Giọng cậu ta đã không thể che giấu được sự run rẩy.
Vừa là tức giận, vừa là cảm giác mất mặt.
Những ánh mắt nhìn chằm chằm như hàng ngàn cái tát vào mặt cậu ta.
Đúng lúc này.
"Đang làm gì mà ồn ào thế?" Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Là Dương Trích.
Anh cả của nhà họ Dương vốn không có ở nhà, giờ vừa xuất hiện, đám đông lập tức tự động tản ra hai bên. Mọi người lúc này mới nhận ra, có vẻ như anh đã về nhà được một lúc rồi. Nhưng bên cạnh anh còn có Tịch Tư Yến, hai người trông rất thân thiết, cuộc trò chuyện của họ bị gián đoạn bởi sự ồn ào này.
Hai người này chênh nhau vài tuổi, nhưng đứng cạnh nhau không hề có chút khập khiễng.
Một người cau mày, người kia thì tỏ ra dửng dưng, vẻ mặt bình thản.
"Anh." Dương Thư Lạc khẽ gọi một tiếng.
Khi ánh mắt chạm đến người đứng bên cạnh Dương Trích, cậu ta cố nén lại sự khó chịu, giải thích: "Bạn em muốn vào hồ bơi chơi, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703805/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.