Trần Mặc cởi áo khoác, thả người ngồi phịch xuống chiếc ghế rộng trong góc, im lặng châm một điếu thuốc.
Khói thuốc lùa vào phổi, đánh thức những suy nghĩ vốn đã có phần mơ hồ, anh chìm đắm trong đó một lúc lâu, mới dần dần nhận ra sự thật rằng mình đã trở lại thời cấp ba.
Bên tai chỉ toàn là tiếng chửi thề của những cậu trai mười mấy tuổi, mùi mồ hôi giữa mùa hè cùng với các loại thuốc lá rẻ tiền, đồ ăn vặt và mì ăn liền trộn lẫn với nhau khiến không gian tràn ngập một cảm giác ngột ngạt.
Điện thoại có tin nhắn đến.
Người ghi chú là "Anh cả" hỏi: "Ở đâu?"
Trần Mặc không đáp lại.
Hai phút sau.
Anh cả: "Chú Lý tài xế nói sau giờ tan học không thấy mày đâu. Chẳng phải là mày không vui vì ba mẹ đã hủy đơn kiện sao? Mày muốn đuổi Thư Lạc ra khỏi nhà họ Dương, điều đó là không thể xảy ra, tao khuyên mày đừng có gây chuyện."
Lại thêm hai phút trôi qua.
Anh cả: "Trả lời tin nhắn. Mày không biết dùng điện thoại à?"
Sự kiên nhẫn rõ ràng không còn nhiều.
Dương Trích, hai mươi lăm tuổi, đã được xác định là người thừa kế của nhà họ Dương.
Ba của Dương Trích là Dương Khải An, năm xưa đã tiếp quản tập đoàn Dương Thị từ bốn anh chị em của mình nhờ vào cuộc hôn nhân với Chu Yểu Quỳnh, con gái thứ hai của nhà họ Chu, một gia tộc có thực lực tương đương. Nhiều năm qua, vợ chồng họ chỉ duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703800/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.