Ngữ khí của Thường Nhạc rất bình thường nhưng nghe lại như thể là bạn cũ lâu không gặp, đặc biệt là lúc nói chuyện ánh mắt lại rất chân thành.
Lam Tử thật không ngờ cái tên Thường Nhạc lỗ mãng làm cho mình khó quên lại thay đổi nhiều như vậy, hắn dường như rất quen thuộc rất nhiều câu "đã lâu không gặp".
Cái miệng nhỏ nhắn của Lam Tử khẽ mở nói.
- Đến đây chúng ta ôm nhau một cái. Thường Nhạc tiến lên phía trước hai bước, khẽ ôm Lam Tử vào ngực, sau đó mũi hắn quệt quệt vào mũi Lam Tử một chút.
Lam Tử không tự chủ được mặt đỏ ửng lên, cô ngượng ngùng liếc mắt nhìn Thường Nhạc một cái, rồi nhanh chóng giãy giụa thoát ta khỏi ngực Thường Nhạc, hơi giận nói: - Anh anh chẳng có lần nào đàng hoàng cả.
Thường Nhạc hít một hơi thật sâu, tất cả khung cảnh trong học viện giống như trời quang sau cơm mưa ngày hôm qua, hình ảnh chị em Hoa Nhã Thi cùng những cô gái tươi như hoa hiện lên trong đầu mình.
Lam Tử lần đầu gặp mặt đã khiến cho mình tim đập chân run, thiếu nữ thiên tài âm nhạc xinh đẹp này vừa mới gặp đã bị mình bắt nạt khiến cho mình mãi mãi không thể quên được.
- Ai ya.
Bỗng nhiên Thường Nhạc kinh ngạc kêu lên.
Lam Tử thấy Thường Nhạc kinh ngạc thì giật mình, thần sắc mang chút kinh ngạc, nói: - Thường Nhạc, anh làm sao thế?
- Em đã thay đổi rất nhiều.
Ánh mắt Thường Nhạc quét khắp người Lam Tử, nghiêm trang nói: - Em thay đổi sao?
Sắc mặt Lam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-phong-luu/1538444/chuong-429.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.