Bọn họ ăn mặc vô cùng bình thường, nhưng Lưu Tô chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra.
Tuy bọn họ vờ như không có chuyện gì, nhưng mấy người này thân hình khỏe mạnh, bước đi vững chãi, vừa nhìn đã biết là người có tập võ.
Lưu Tô thấy hơi khó hiểu.
Lý Di Sơn hợp tác với ai rồi?
Cô ấy là vệ sĩ thân cận của Lục Yên Vân, thật ra gần như đều biết mặt hết những người của Hội thương mại Thanh Sơn, nhưng mấy người này đều trông rất lạ mặt.
Điện thoại Trương Hàm rung lên mấy cái, bên trên là tin nhắn Lưu Tô gửi đến.
Lúc này Khương Phàm Thư cũng đang cúi chào cảm ơn, sau đó chậm rãi bước xuống sân khấu.
Cùng lúc đó, Trương Hàm mỉm cười nói với người bên cạnh.
“Thật ngại quá, tôi muốn đi vệ sinh”.
Tuy mấy người kia cảm thấy không đúng lắm, nhưng vẫn có người phất tay.
“Đuổi theo!”
Tuy người đến đây rất đông, nhưng đang trong lúc thi, có rất ít người đi vệ sinh, Trương Hàm bước đi vô cùng thuận lợi.
“Anh Sáu, em cảm thấy không đúng lắm”.
“Có gì mà không đúng, không phải đại ca Lý nói thằng nhóc này chỉ là một sinh viên bình thường thôi sao, làm chuyện này xong, cầm tiền rồi thì không cần lo đến cuộc sống sau này nữa, sao hả, mày sợ à? Bây giờ hối hận còn kịp đấy… Chứ lát nữa hành động mà nương tay thì đừng trách tao không niệm tình!”
Người đàn ông được gọi là anh Sáu nói chuyện với giọng điệu hung hăng.
Mấy người còn lại đều không rét mà run.
Bọn họ đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-lot-xac/1847063/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.