Giang Dĩ Trạch không hề biết Đường Cảnh Đồng vừa nói gì, cậu chỉ loáng thoáng nghe tiếng thì ló đầu ra nói với Lâm Tiểu Lộ, xong lại quay vào bếp tiếp tục bận rộn.
Lâm Tiểu Lộ thấy Đường Cảnh Đồng đột nhiên trầm mặt, cậu ta ngơ ngác không biết vì sao đối phương lại lườm mình bằng ánh mắt hình viên đạn, rõ ràng trước kia cả hai chưa từng tiếp xúc nhiều. Nhưng mà nghe thấy Giang Dĩ Trạch nói có thể ở lại ăn cơm cậu ta vẫn vô cùng cao hứng, vội vàng hô lên một câu đáp ứng.
Sau khi vào nhà, cậu ta đi nhẹ nói khẽ ngồi lên sofa, cố gắng cách xa Đường Cảnh Đồng nhất có thể, thỉnh thoảng liếc sang đại ảnh đế nhưng không dám nói gì bèn lôi điện thoại ra bấm.
Về phần đại ảnh đế tâm tình có chút buồn bực, nhưng Giang Dĩ Trạch đã đích thân hạ lệnh vậy nên anh cũng không thể có ý kiến gì.
Anh vuốt ve Lục Lục trong lòng, đây là con cún mà anh và Giang Dĩ Trạch cùng nhau nhặt về nuôi dưỡng nha. Lúc ấy nó vẫn còn là chó con, bây giờ thì trưởng thành rồi. May là giống chó này không quá lớn, cho dù phát triển hết cỡ cũng phải nặng tới vài cân thế nhưng bế trên tay cũng không phải vấn đề gì to tát.
Thời gian trôi qua nhanh thật, Đường Cảnh Đồng không khỏi hồi tưởng lại những chuyện xảy ra giữa mình và Giang Dĩ Trạch, vừa vuốt chó vừa mỉm cười. Cảnh này khiến cho trợ lý Lâm vẫn đang âm thầm quan sát ở đầu bên kia cảm thấy rùng mình.
Nghệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-gia-vs-thieu-gia-that/1671783/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.