May là sau khi kết thúc phân cảnh này, đạo diễn Trương cho phép cả đoàn nghỉ ngơi một lúc. Giang Dĩ Trạch thở dài nhẹ nhõm, cảnh quay vừa rồi hao phí rất nhiều tinh lực.
Diễn xong cậu bỗng cảm thấy áp lực trong lòng vơi đi rất nhiều, không còn căng thẳng khẩn trương nữa. Giang Dĩ Trạch ngồi xuống ghế dựa, Lâm Tiểu Lộ đứng bên cạnh vẫn chưa hết phấn khích:
"Giang ca, vừa rồi anh ngầu quá, diễn cứ như không diễn vậy! Em nhìn không rời mắt luôn!"
Giang Dĩ Trạch còn chưa kịp hít thở đã bị Lâm Tiểu Lộ ríu rít kể lể bên tai, cảm thấy tên nhóc này nhất định là truyền nhân của Hoắc Dương, nói liên tục không biết mệt. Cậu nhẹ nhàng xoa nắn mu bàn tay, khớp xương hơi đau nhức, phần da phía trên có chút sưng đỏ. Nhất thời tiểu thiếu gia cảm thấy mình quá ngốc, diễn thôi mà cũng làm như thật, Giang Dĩ Trạch hối hận rồi.
Cậu ngắt lời Lâm Tiểu Lộ, nói: "Tiểu Lâm Tử, cậu không quan tâm đến nghệ sỹ nhà mình chút nào sao?"
Lâm Tiểu Lộ còn đang khoa chân múa tay vui sướng, nghe xong sửng sốt: "Sao thế ạ? Giang ca khát nước sao?"
Giang Dĩ Trạch thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: "Vào tủ lạnh lấy cho tôi ít đá, lấy cái khăn mặt bọc vào rồi mang ra đây."
Lâm Tiểu Lộ lúc này mới thấy động tác xoa bóp bàn tay của Giang Dĩ Trạch, nhìn kỹ thấy khớp xương còn đang sưng đỏ, cậu ta lại càng kích động:
"Giang ca, anh quá chuyên nghiệp rồi, huhuhu, hy sinh vì nghệ thuật, không thương tiếc thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-gia-vs-thieu-gia-that/1671751/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.