Trong phòng ngủ Diệp Huyên Thành, phía dưới chăn có hình ảnh hai người nào đó chuyển động rất rõ ràng, hai người vừa mới kết thúc vận động buổi sáng, hiện giờ đang ôm nhau cọ xát mặt đối phương.
“Chú Tư ới.” Khâu Hàn thích gọi y như vậy, mỗi lần gọi y như vậy cậu đều đang trải qua những hồi ức đẹp, tuy rằng ở thời điểm cao trào của đêm qua Diệp Huyên Thành dụ dỗ cậu gọi y là chồng cậu cũng gọi nhưng kỳ thật trong lòng cậu vẫn thích gọi y là chú Tư hơn.
“Ngày hôm qua em gọi chú là gì?” Diệp Huyên Thành nhìn Khâu Hàn hỏi: “Lại kêu một lần nữa cho chú nghe xem nào.”
Khâu Hàn có chút ngượng ngùng tránh né tầm mắt y: “Chúng mình còn chưa có kết hôn đâu, kêu như vậy không thích hợp.”
Diệp Huyên Thành nói: “Vậy sao em lại gọi á nhợ?”
“Rõ ràng là chú bắt em kêu.” Khâu Hàn nhỏ giọng lẩm bẩm nói.
Trán Diệp Huyên Thành chạm nhẹ vào trán Khâu Hàn: “Em còn nói rất…….”
“Đừng nói nữa!” Khâu Hàn lập tức che miệng y lại, ngăn cản y nói tiếp, sắc mặt cậu đỏ bừng nghĩ, dưới loại tình huống đó, sẽ nói ra cái gì cậu đâu thể khống chế được đâu. Thời điểm ý loạn tình mê, có lúc sẽ nói ra một số từ làm người cảm thấy thẹn, cậu cũng không còn cách nào mà.
“Em phải gọi là chú, cả đời cũng gọi là chú.” Khâu Hàn liếc mắt một cái nói.
Những ngày sau đó, thời điểm cậu vui thì gọi là chú, thời điểm làm nũng xin tha thì gọi là chồng yêu haizzzz.
Những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-con-nha-giau-dich-thuc-tai-hon/858197/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.