Tiểu Thất Nhi cảm giác mình thật may.Tuy là một cô nhi không cha không mẹ.Ở nơi đó đến năm bảy tuổi thì tiến vào Tô phủ gặp được tiểu thư,còn thành nha hoàn thân nhất của tiểu thư.
Mọi người trong Tô phủ đều là người tốt, lão gia và phu nhân còn có tiểu thư lại càng là người tốt.Nàng tuy là nha hoàn nhỏ nhưng tiểu thư chưa chưa từng bắt nạt nàng,ngược lại đối đãi nàng như một tiểu muội muội, làm nàng rất cảm động.
Ở Tô phủ, nàng trãi qua mỗi ngày đều rất hạnh phúc rất hạnh phúc.Nàng cho rằng sau này vĩnh viễn cũng hạnh phúc.
Thật sự! Nếu năm chín tuổi nàng không gặp được Nghiêm thiếu gia, nàng thật cho rằng nàng vĩnh viễn hạnh phúc.
Nhà họ Tô cũng là thế gia.Bộ dáng Nghiêm thiếu gia ôn văn nho nhã rất tuấn mỹ là đối tượng của mỗi cô gái.
Người người đều nói diện mạo Nghiêm thiếu gia tuấn mỹ, tính tình lại ôn hòa, nhà lại giàu nhất, không biết có bao nhiêu cô nương muốn gả vào Nghiêm gia,cho nên bà mai cũng thường xuyên xuyên giẫm vào cửa Nghiêm gia.
Hừ! Nàng thừa nhận hắn thật sự rất dễ nhìn, nhưng tính tình ôn hòa sao?
Đó là gạt người!
Hắn thật xấu! Chỉ biết trước mặt người khác ra dáng thiện lương nhân hậu.Sau lưng thường bắt nạt nàng, biết rõ nàng vừa nhát gan lại hay khóc,lại lấy trêu đùa nàng làm trò vui.
Bất luận nàng nói với mọi người thế nào, đều không ai tin tưởng lời của nàng nói.Ngay cả tiểu thư cũng cho nàng đang nói đùa,còn nói nàng kể truyện cười không có vui.
Nàng…… Nàng rất oan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma/181555/chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.