Tuy rằng nói cô là người theo chủ nghĩa vô thần, vừa không tin Cơ Đốc Giáo vừa không tin Phật giáo lại càng không tin Đạo Hồi, nhưng nhìn nơi hoang tàn vắng vẻ như vậy còn có đầy bia mộ, nếu như nói không sợ hãi nhất định là nói dối.
Mới vừa rồi còn không biết, bây giờ thấy rõ ràng, cô nhất thời cảm thấy sau lưng đầy mồ hôi lạnh.
Hàn Thất Lục lái xe nhanh như gió, bởi vì là ngày mưa, trên đường xe cũng không nhiều.
Lúc tới Học viện Tư Đế Lan, An Sơ Hạ cũng sớm đã đi xa, Hàn Thất Lục chạy qua dãy phòng học lại rất nhanh chạy đến phòng bảo vệ. Mấy người bảo vệ đang cầm tấm vé xem.
"Có thấy một nữ sinh, không xinh đẹp lắm, từ Học viện Tư Đế Lan đi ra?" Hàn Thất Lục còn chưa kịp thở đã đá văng cửa phòng bảo vệ xông vào hỏi.
Các nhân viên bảo vệ nhìn nhau: "Đây không phải là... Hàn thiếu gia sao?"
"Tôi hỏi mấy người có thấy hay không!!" Những lời này ngữ khí rất không thân thiện, vài chú bảo vệ bị quát lớn không dám nói lời nào. Người nào cũng biết thật ra người xử lý mọi việc ở Tư Đế Lan chính là Hàn Lục Hải.
Một người bảo vệ lớn tuổi nói: "Nữ sinh không xinh đẹp lắm ở Tư Đế Lan có cả trăm người, cũng có thể là cả ngàn người. Xin hỏi, người mà thiếu gia muốn tìm là người nào?"
Hàn Thất Lục nhíu mày nghĩ cái riêng của An Sơ Hạ, rốt cục đưa ra kết luận: "Cô ấy không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030459/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.