Hàn Thất Lục có chút mệt mỏi nên không có chú ý ở góc khuất của hành lang có hai người nào đó đang theo dõi hắn.
Xoay người trốn vào góc khuất, Lăng Hàn Vũ và Tiêu Minh Lạc cười, tâm trạng rất vui vẻ. Điều thứ nhất đáng để cười là Hàn Thất Lục là một con vịt chết còn mạnh miệng, nói rằng không quan tâm nhưng thật ra trong lòng vô cùng để ý. Còn cười nữa là sự lén lút này cũng vui lắm ấy chứ!
Chuyện này đương nhiên do đầu óc tối dạ kém thông minh của Lăng Hàn Vũ nghĩ ra.
"Minh Lạc, sao cậu biết Thất Lục lén lút đến xem An Sơ Hạ giảng bài?" Lăng Hàn Vũ có chút hiếu kì, cũng phải thừa nhận Tiêu Minh Lạc có chút xảo hoạt, hắn cũng không muốn bỏ qua vụ này tí nào.
Nhíu mày chăm chú nhìn Lăng Hàn Vũ, đưa tay đút vào túi quần, mặt tràn đầy sự vô tư, tất nhiên hắn cũng không muốn cùng mấy người ngốc giải thích vấn đề mang tính sâu xa này. Tất nhiên đây không gọi là vấn đề, bởi vì vấn đề này trong truyền thuyết chính là... giác quan thứ sáu.
Sau một lúc không thấy Tiêu Minh Lạc trả lời, hắn cũng không muốn gặng hỏi, chắc có gì đặc biệt lắm!
Lúc đó tiếng chuông tan học vang lên, rất nhanh từ trên lầu bắt đầu có những tiếng chân dồn dập. Sau đó từng tốp người dần đi xuống dưới lầu, nhìn thấy hai người đang cười ở chỗ khuất hành lang, trong mắt hiện lên tia sợ hãi.
Cả hai người đều là nam sinh ưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030433/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.