Edit by: _amyy_y
"Sao thế? Thấy mất mát sao?" Hàn Thất Lục đóng máy tính lại, cười lạnh nhìn cô.
Chậm rãi mở to mắt, mắt cô cũng không dừng lại trên người Hàn Thất Lục, chỉ nhỏ giọng nói với người lái xe: "Chú, phiền chú mở cửa sổ xe dùm cháu một chút? Hình như bị khóa rồi."
Người lái xe cung kính gật đầu một cái, mở khóa, cô thong thả mở cửa sổ ra. Không khí trong lành của trời sắp tối thổi vào cổ cô, làm cho cô tỉnh táo hơn rất nhiều.
An Sơ Hạ, mày không thể tức giận với hắn a.
"Này! Cô có nghe tôi nói gì không?" Trong giọng nói Hàn Thất Lục đã mang theo chút lửa giận, gầm nhẹ hỏi cô.
Thấy cô thu hồi ánh mắt đang nhìn ra cửa sổ, chậm rãi nhìn hắn, một lúc sau, An Sơ Hạ có chút hoảng hốt nhìn hắn. Hắn đúng là rất đẹp trai a, giống như một hoàng tử trong truyện tranh. Chỉ là tính tình rất xấu xa!
"Không, tôi không mất gì cả." Cô mỉm cười ôn hòa trả lời. Không giống như trước đây, vặn thật cao âm lượng. Có lẽ cô đang học im lặng, sau này hắn sẽ không thường xuyên tìm cô chứ?
Hơn nữa, cô quả thật là không có gì mất mát. Có gì mất mát được, sau khi đến Hàn gia sẽ tranh thủ chút thời gian gọi cho Giang Thần Xuyên, nói thư không cẩn thận đã bị gió thổi đi, hỏi hắn trong thư viết gì là được!
Huống chi, Giang Thần Xuyên kia có thể viết gì được chứ? Chắc là thư khiêu chiến...
Nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030427/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.